Vẫn còn nhiều bí ẩn
(CATP) Chuyện ông Lê Vân (trú tại thị trấn Hà Lam, Thăng Bình, Quảng Nam) gần 7 năm nay ôm “xác người” để ngủ tiếp tục gây xôn xao dư luận. Chúng tôi trở lại “ngôi nhà bí ẩn” để tìm hiểu và chứng kiến những điều khó tin. Càng bất ngờ hơn khi trung tá Phan Thanh Ngạt - Trưởng CA thị trấn Hà Lam - cho biết những bí mật trong bức tượng mà ông Vân đang nâng niu.
Chị Cường, con gái ông Vân
CON GÁI KỂ VỀ BỐ MẸ
Chúng tôi đến nhà chị Lê Thị Cường (24 tuổi), con thứ 4 của ông Vân.
Mấy ngày nay dư luận bàn tán xôn xao thực hư chuyện bố mình, tuy có ảnh
hưởng đến đời sống gia đình nói chung nhưng chị Cường vẫn giữ vẻ điềm
tĩnh. Chị ngậm ngùi kể: “Những năm 2000 đến 2003, ba tôi và anh trai Lê
Quốc Việt lên Gia Lai làm nghề chẻ đá, còn má ở nhà làm nhang kiếm
sống. Nhà chỉ có mấy chị em ở với má. Đêm 26-1 (âm lịch năm Quý Mùi -
2003), sau khi tắm rửa và dọn cơm cho các con ăn xong, má nói là nhớ ba
nhiều lắm, chắc chuyến này má thu xếp lên Gia Lai thăm ba và anh trai
của các con. Tôi nói: “Má nhớ ba và anh Việt thì cứ thu xếp đi, còn
chuyện nhà và các em để con lo”. Không ngờ đó là lần cuối cùng má nhớ
đến ba. Không rõ vì sao tối hôm đó má đã trút hơi thở cuối cùng mà chị
em tôi không ai biết. Má ra đi đột ngột quá, để lại cho ba một sự trống
trải tột cùng. Nhận được tin má mất, ba và anh trai tức tốc đón xe
khách về ngay trong ngày hôm đó. Lúc này ở nhà thì hai bên nội ngoại
cũng thống nhất coi ngày chôn cất má, nhưng chưa liệm. Ba về đến nhà
quyết không cho ai chôn cất thi thể má. Hai bên nội ngoại, con cái động
viên mãi ba mới chịu cho chôn má”. Cũng theo chị Cường thì thời điểm
bấy giờ ông Vân đã nói là “mấy người chôn xác vợ tôi ở đâu, tôi cũng
đào lên đem về để tôi mãi mãi ở bên vợ”...

Những mảnh xương tay của vợ ông Vân lộ ra
NHỮNG TIẾT LỘ MỚI
Ông Vân cho biết thêm, ông đào nâng được quan tài lên ngang mặt đất,
phía dưới chống bốn cây gỗ bốn góc quan tài để bốc ám khí, rồi đưa xác
vợ về nhà. Các con ông phát hiện kịch liệt phản đối và báo công an,
chính quyền địa phương đến ngăn cản. Hơn 4 tháng sau, ông Vân tìm mua
thạch cao và tìm đất sét về nặn tượng vợ cất trong nhà, hơn một tháng
mới hoàn thành. “Bức tượng có chiều cao bằng vợ tui lúc sống. Khi làm
xong tượng, một mình tui giữa khuya âm thầm đào mộ vợ lên, bốc toàn bộ
hài cốt đem về bỏ vô bức tượng, sau đó bận quần áo và để nằm trên
giường. Từ đó đến nay, tui và con út ôm bà cùng ngủ...”, ông Vân nói
không giấu diếm.
Được biết, thời điểm năm 2006, nhà ông Vân có ba em học sinh Trường
THPT bán công Thái Phiên (huyện Thăng Bình) ở trọ đi học. Có em ở trọ
nhà ông biết chuyện, nhưng kể với mọi người không ai tin.

Bản tường trình của ông Vân
Theo chị Cường thì: “Có lần gia đình ép đưa ông ra Bệnh viện tâm
thần Đà Nẵng, nhưng ông nói “tôi có bị tâm thần đâu mà đưa đi” nên đành
thôi. “Khi má mất, tính tình ba thay đổi hẳn đến nay. Con cái nói gì,
khuyên gì ba cũng không nghe. Ba rất yêu thương em út. Khi ba đem xác
má về thì em còn nhỏ nên không biết gì, không nhận thức được gì. Em
cùng ba ngủ chung với xác má gần 7 năm nay. Anh chị em trong nhà cũng
khuyên ba nên để út về ở với các anh chị để chăm sóc em, kẻo lớn lên
ảnh hưởng như ba. Nhưng ông nhất quyết không chịu”, giọng chị Cường
trầm buồn.
CÓ XÁC NGƯỜI TRONG TƯỢNG KHÔNG?
Gặp ông Lê Vân tại nhà, chúng tôi đề nghị: “Hôm trước chú có hứa là sẽ
cho xem trực tiếp xác của vợ chú nằm trong bức tượng, vậy bây giờ chú
giúp chúng cháu tận mắt thấy được không?”. Ông nói: “Nếu các cháu có ý
định như vậy, chú sẽ giữ đúng lời hứa”.
Không chần chừ, ông chạy qua nhà con dâu sát bên cạnh lấy con dao nhỏ
đem ra mài lại cho bén rồi bước vào buồng ngủ, ông xăn tay áo bức tượng
vợ ông lên rồi cầm con dao mổ một đoạn cánh tay phải làm chúng tôi lạnh
cả người.
Khi lớp thạch cao, xi măng được tách ra thì một “đoạn xương” lòi ra đập
vào mắt chúng tôi. Mấy anh em ai cũng sởn gai ốc. Ông Vân rạch tiếp một
đường rộng hơn phía dưới khuỷu tay phải của bức tượng, lại tiếp tục lòi
ra một “ống xương” tay phải nữa. Chúng tôi đùa: “Không phải xương người
chú ơi, chỉ là nẹp tre thôi?”. Ông Vân liền phản ứng: “Các cháu không
tin thì dùng tay sờ vào mà xem, xương người thật đó, xương của vợ chú
thật đó!”.
CÔNG AN THỊ TRẤN VÀ TỔ TRƯỞNG DÂN PHỐ NÓI GÌ?
Chúng tôi tìm gặp trung tá Phan Thanh Ngạt - Trưởng CA thị trấn Hà Lam
- tìm hiểu sự việc. Được biết, công an thị trấn cũng đã mời ông Lê Vân
viết tường trình để xem xét, giải quyết sự việc.
Trung tá Ngạt cho rằng: “Ông Vân có biểu hiện tâm thần, tôi khẳng định
với mấy anh nhà báo là trong bức tượng nhà ông Lê Vân không có xác
người. Năm 2004, con cái ông Vân báo cáo thì công an đã xuống mộ kiểm
tra. Khi kéo tấm bạt màu xanh mà ông Vân phủ lên trên ra thì thấy bên
trong quan tài không có gì hết. Lúc đó, chính quyền, công an, các con
ông Vân cùng họ hàng của ông bàn bạc, thống nhất đem xác ra chôn ngay
tại ngôi mộ cũ mà ông đã đào lên”...

Ngôi mộ vợ ông Vân
Tổ trưởng tổ dân phố 12 của thị trấn Hà Lam là ông Nguyễn Văn Thành
cho biết, trước đây ông Vân làm nghề mộc rất khá, nhờ vậy có tiền cất
được ngôi nhà khang trang ở cạnh sân vận động. Thời gian kế tiếp, ông
Vân chơi số đề nên kinh tế gia đình giảm rõ rệt. Tuy nhiên, điều mà ông
Thành khâm phục là tình yêu của đôi vợ chồng luôn mặn nồng, hạnh phúc.
“Ông yêu thương cô Sương, vợ ông đến nỗi không cho cô làm một việc gì
nặng nhẹ trong gia đình cả. Có với nhau 7 đứa con mà tình cảm vợ chồng
cứ anh em ngọt xớt. Ai nhìn vào cũng khen cả”. Cũng theo ông Thành, sau
đó ông Vân bán nhà, dọn về đất cha mẹ xây một ngôi nhà nhỏ khác để ở.
Ông Vân chuyển qua nghề chẻ đá xanh bán xây nhà, còn vợ làm nhang kiếm
tiền phụ thêm. Cuộc sống gia đình họ luôn hạnh phúc, đầm ấm...
Rời “ngôi nhà bí ẩn” này, chúng tôi tiếp tục lên ngôi mộ của vợ ông Vân
là bà Phạm Thị Sương. Ngôi mộ được xây dựng đẹp, to, xung quanh cỏ xanh
tươi tốt. Sự thật của câu chuyện đến giờ phút này vẫn còn là bí ẩn!